Tâm sự của người hành nghề Thu hồi nợ

Thu hồi nợ một nghề vất vả gian nan nhưng dễ gây hiểu nhầm cho những người đi làm công tác thu hồi nợ chân chính, hợp pháp, qua Thương lượng, Đàm phán và Tố tụng với đòi nợ thuê qua giang hồ.

Thu hồi nợ vất vả là thế, gian nan cũng không kém nghề khác, nhưng dễ gây hiểu nhầm cho những người hành nghề như chúng Tôi. Sự hiểu nhầm này cũng không thể trách ai, cũng không phải là than thở. Vì sự thật, thì ngày càng nhiều các hình thức đòi nợ thuê, bằng nhiều hình thức khác, quá nhiều và tràn lan. Làm cho những người thu hồi nợ chính thống và hợp pháp qua con đường Thương lượng, Đàm phán hay Khởi kiện theo luật, lại bị đánh đồng và nghĩ sai về nghề nghiệp của mình.
Một vụ việc lại khi chúng tôi nhận giải quyết giúp khách hàng, chúng tồi cần phải xác minh làm rõ sự vướng mắc mức độ, để đưa ra hướng giải quyết.
Tuy nhiên làm nghề gì cũng vậy, không phải khi nào cũng thuận buồn xuôi gió, không phải khi nào cũng thuận lợi mà gặp rất nhiều khó khăn. Đòi hỏi phải có sự kiên trì, bền bỉ và quan trọng nhất là yêu nghề.
Thông thường người hành nghề như chúng tôi rất muốn, giải quyết ở mức độ ở thương lượng, đàm phán để đỡ mất tình cảm và uy tín cho các bên. Tuy nhiên quá trình đàm phán không phải khi nào cũng diễn ra thuận lợi, cũng hiểu quả, mà gặp không ít khó khăn từ việc sự không thiện chí, sự bất hợp tác dẫn đến không thể đi đến được thỏa thuận, không thể đàm phán, thương lượng.
Và nếu không thể Đàm phán, Thương luợng lại buộc lòng phải chuyển sang phương án khác là khởi kiện. Khởi kiện, đây lại là một quá trình khó khăn nữa cho những người hành nghề và cho thân chủ. Bởi lẽ, như những người hành nghề khác, khởi kiện chỉ dừng lại ở xét xử và hoàn tất khi có bản án, quyết định của tòa án Tôi đang nói ở đây là nói chung chung,  vì tôi biết một vụ án còn sơ thẩm, phúc thẩm và có những vụ án còn đi đến cả thủ tục đặc biệt là giám đốc thẩm, tái thẩm. Nói như vậy để thấy sự khó khăn, gian nan không kém của những người hành nghề khác. Nhưng mặt khác cũng thấy rằng, sự khó khăn, của người hành nghề thu nợ còn khó khăn hơn ở một bước của tố tụng nữa là thi hành án.Tôi mong muốn giải thích như vậy để người đọc hiểu và cảm thông, chia sẻ.

Nhưng, nó không dừng lại ở mức độ khó khăn về về tính chất của vụ việc, không dừng lại khó khăn về những thủ tục tố tụng rườm rà. Mà khó khăn này, đáng lý là không có và không bao giờ có nếu đúng luật, đúng đạo đức lương tâm của nghề nghiệp. Nhưng nó vẫn tồn tại và hiện hữu thường trực. Đó chính là giữa con người với con người mà trực tiếp là giữa người hành nghề thu nợ đi thực hiện giúp bảo vệ quyền lợi ích hợp pháp của thân chủ đối mặt cơ quan tố tụng.
Thực tế đi làm việc, người đi làm việc với cơ quan tố tụng thường bị viện rất nhiều lý do để hạch sách, nhũng nhiễu, cản trở gây khó khăn, ở đây tôi không tiện nêu rõ cụ thể và không đánh đồng tất cả vì trong tập thể xấu sẽ có những cá nhân tốt. Giá như, khi làm việc mà chỉ dừng lại ở một giai đoạn tố tụng không thôi, thì sự cản trở, nhũng nhiễu, hạch sách lại vơi bớt đi, lại giảm thiểu phần nào. Nhưng thực tiễn nó lại là quá trình xuyên suốt và quá trình đó đòi hỏi phải làm việc với rất nhiều cơ quan, làm việc với rất nhiều con người như vậy. Thì thử hỏi, sự hạch sách, chèn ép, sẽ tăng lên như thế nào. Tôi thiết nghĩ nếu một quá trình là 1 thì xuyên suốt nhiều quá trình như vậy có lẽ là tăng lên hàng nghìn lần và có thể còn hơn thế nữa.

bám trái
bảm phải